Khiếm thính và các bệnh đi kèm: Chúng ta biết gì?

Xem xét bảy tình trạng mãn tính liên quan đến mất thính giác – từ trầm cảm đến tiểu đường – cùng với việc xem xét một số bằng chứng và tài liệu khoa học hỗ trợ quan trọng.

Chỉ trong vòng chục năm qua, nhiều nghiên cứu quan trọng đã nêu lên mối liên hệ giữa việc mất thính giác với các tình trạng bệnh tật, chẳng hạn như suy giảm nhận thức và bệnh Alzheimer, trầm cảm lâm sàng, bệnh tiểu đường, té ngã ở người già, bệnh tim và nhiều bệnh khác. Những mối liên hệ này thường được gọi là các bệnh đi kèm, có thể được định nghĩa là sự hiện diện đồng thời của hai hoặc nhiều tình trạng hoặc bệnh mãn tính trên một bệnh nhân. Một tình trạng mãn tính có thể được định nghĩa là một tình trạng sức khỏe hoặc một căn bệnh dai dẳng hoặc kéo dài trong thời gian dài. Thuật ngữ mãn tính thường được áp dụng khi quá trình bệnh kéo dài trên 3 tháng. Theo định nghĩa này, mất thính lực rõ ràng là một tình trạng mãn tính.

Trên thực tế, mất thính lực có nhiều đặc điểm giống các bệnh mãn tính khác. Ví dụ, bệnh mãn tính của tiểu đường tương tự như bệnh mất thính giác ở chỗ cả hai tình trạng này đều không nhìn thấy được, tiến triển, không đau, thường không thể chữa khỏi, nhưng có thể điều trị được. Cả hai tình trạng này thường yêu cầu “đầu tiên” là dịch vụ chăm sóc chuyên nghiệp  — nơi tư vấn chính xảy ra trong một số lần khám lâm sàng đầu tiên — và cả hai tình trạng đều yêu cầu thay đổi hành vi tự quản lý để đạt được thành công lâu dài. Tương tự như vậy, khi được quản lý đúng cách, bệnh nhân được hưởng lợi từ việc điều trị bệnh tiểu đường hoặc khắc phục chứng mất thính lực bằng cách lấy lại các hoạt động trước đây đã hạn chế hành vi thể chất và chất lượng cuộc sống của họ.

Bài viết sau đây tập trung vào các tài liệu nghiên cứu xung quanh bảy tình trạng bệnh kèm theo liên quan đến mất thính giác – sự cô lập và cô đơn trong xã hội, trầm cảm, các vấn đề về thăng bằng và té ngã, bệnh tim mạch, tiểu đường, sa sút trí tuệ và thậm chí tử vong. Nhiều trong các tình trạng  này, có những nghiên cứu khá rộng rãi và thú vị. Vì vậy, do hạn chế về không gian, bài viết này giới hạn các cuộc thảo luận trong 1-3 bài báo cho mỗi tình trạng. (Ghi chú của người biên tập: Hội thảo trên web gần đây của tác giả, được tài trợ bởi Hamilton CapTel, cung cấp thêm chi tiết và có thể được truy cập bằng cách sử dụng URL ở cuối bài viết này.)

Ngoài ra, ngoài bảy tình trạng nêu trên, có những bệnh đi kèm khác liên quan đến mất thính giác, bao gồm nhưng không giới hạn ở chứng đau cơ xơ (fibromyalgia), thiếu máu, bệnh vẩy nến (psoriasis), viêm khớp dạng thấp, bệnh thận và chứng ngưng thở khi ngủ.

TỶ LỆ MẤT THÍNH GIÁC VÀ CÁC MÔ HÌNH HẬU QUẢ SỨC KHỎE CỦA NÓ

Mức độ mất thính giác ở Hoa Kỳ là điều quan trọng cần hiểu khi nói đến các bệnh đi kèm liên quan đến mất thính lực. Agrawal và các đồng nghiệp1 đã sử dụng Khảo sát Kiểm tra Sức khỏe và Dinh dưỡng Quốc gia 2001-2008 (National Health and Nutritional Examination Surveys =NHANES) để chỉ ra tỷ lệ mất thính lực nói chung (> 25 dB HL hai bên) là 26,8% ở những người trong độ tuổi 60-69, 55,1% ở những người 70 tuổi. đến 79 và 79,1% đối với người từ 80 tuổi trở lên. Hơn nữa, tỷ lệ trở nên cao hơn đáng kể khi bao gồm cả mất thính giác một bên (lần lượt là 44,9%, 68,1% và 89,1%). Do đó, mất thính giác là một tình trạng mãn tính rất phổ biến, đặc biệt là ở người lớn tuổi.

Hầu hết các chuyên gia cung cấp thiết bị trợ thính đều nhận ra hoặc thậm chí có thể hiểu bằng trực giác các yếu tố cơ bản dẫn đến các hậu quả tâm lý xã hội của việc mất thính giác: cô lập và rút khỏi xã hội, trầm cảm, giảm chất lượng cuộc sống (quality of life = QoL) và suy giảm nhận thức. Mô hình chung cho những hậu quả có hại này được thể hiện trong Hình 1. Tiền đề cơ bản là mất thính lực có thể dẫn đến khả năng hiểu giọng nói bị giảm sút, giao tiếp khó khăn hơn dẫn đến các tình huống xấu hổ hoặc mệt mỏi tinh thần và cuối cùng khiến cá nhân rút lui khỏi các hoạt động xã hội , các hoạt động  đặc trưng của lối sống giao tiếp lành mạnh.

mo-hinh-don-gian
Hình 1. Một mô hình đơn giản về các yếu tố dẫn đến các bệnh đi kèm liên quan đến mất thính lực.

Do đó, mất thính giác có thể dẫn đến các hậu quả tâm lý xã hội được liệt kê ở trên, và có thể đồng thời làm giảm chức năng nhận thức và thể chất và giảm chất lượng cuộc sống (QoL), như đã nêu dưới đây.

7 BỆNH ĐI KÈM LIÊN QUAN ĐẾN MẤT THÍNH GIÁC

Cô lập xã hội và cô đơn

Mặc dù sự cô lập xã hội và sự cô đơn thường được coi là những cấu trúc khác nhau, nhưng với mục đích của cuộc thảo luận chung này, cả hai được kết hợp ở đây. Một trong những nghiên cứu nổi bật nhất về chủ đề này là nghiên cứu năm 2016 của Sung và các đồng nghiệp2 tại Johns Hopkins và Đại học Oklahoma. Họ đã xem xét 145 người (tuổi từ 50-94) đăng ký tham gia trong Nghiên cứu nhiều kết quả sau khi điều trị phục hồi chức năng nghe  (Studying Multiple Outcomes After Aural Rehabilitative Treatment = SMART) từ năm 2011-2013. Các nhà nghiên cứu đã đo lường sự cô đơn bằng Thang đo mức độ cô đơn của UCLA và nhận thấy rằng việc mất thính giác ở lứa tuổi trẻ hơn có tương quan đáng kể với sự cô đơn nhiều hơn. Các triệu chứng trầm cảm khác và chất lượng cuộc sống liên quan đến thính giác, khó khăn trong giao tiếp, hạnh phúc về cảm xúc và sức khỏe tâm thần như được chỉ ra trong Mẫu ngắn nghiên cứu kết quả y tế 36 mục (the 36-item Medical Outcomes Study Short-Form = SF-36) cũng có tương quan nghịch với sự cô đơn.

Nancy Donovan và các đồng nghiệp (3) đã xem xét mối liên hệ giữa các mảng amyloid  ở vỏ não cao — có liên quan đến bệnh Alzheimer (AD) —với sự cô đơn ở người lớn tuổi có nhận thức bình thường. Các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng, sau khi kiểm soát một số yếu tố gây nhiễu có thể xảy ra, Mảng lớn  amyloid cao hơn có liên quan đáng kể đến sự cô đơn nhiều hơn như được đo bằng Thang đo mức độ cô đơn của UCLA. Những người trong nhóm dương tính với amyloid có nguy cơ được phân loại  cô đơn cao hơn 7,5 lần so với không cô đơn.

Vì vậy, với hai nghiên cứu này, chắc chắn có thể có các mối liên hệ giữa mất thính giác và cô đơn, và giữa cô đơn và các mảng amyloid vỏ não. Tuy nhiên, câu hỏi mà các nhà nghiên cứu muốn trả lời là liệu mất thính giác có phải là một yếu tố góp phần dẫn đến tăng các mảng amyloid ở vỏ não không?

Trầm cảm

Dữ liệu từ Mener và cộng sự đã xem xét 1.029 người trong độ tuổi 70-79 từ  các chu kỳ hai năm 2005-2006 và 2009-2010 của nghiên cứu NHANES. Các đối tượng trong nghiên cứu này được đo mức độ trầm cảm bằng Bảng câu hỏi sức khỏe bệnh nhân (the Patient Health Questionnaire = PHQ-9), và kết quả chỉ ra rằng tỷ lệ  người tự báo cáo về rối loạn trầm cảm cao hơn 1,5 trên mỗi 25 dB mất thính lực ở tai tốt hơn. Hơn nữa, tỷ lệ tự báo cáo bất kỳ triệu chứng trầm cảm nào tăng lên 1,63 trên 25 dB. Kết quả chỉ ra rằng mất thính giác có liên quan độc lập với chứng trầm cảm.

Những phát hiện tương tự cũng được tìm thấy trong một đánh giá 12 năm của Cơ sở dữ liệu Nghiên cứu Bảo hiểm Y tế Quốc gia Đài Loan (the Taiwan National Health Insurance Research Database = NHIRD), bao gồm 5.043 bệnh nhân bị mất thính giác thần kinh giác quan (sensorineural hearing loss = SNHL) và 20.172 bệnh nhân không bị mất thính lực. Phân tích cho thấy nguy cơ trầm cảm cao hơn trong nhóm  mất thính lực, với tỷ lệ nguy cơ là 1,73 – một lần nữa cho thấy rằng mất thính lực là một yếu tố nguy cơ độc lập liên quan đến trầm cảm bất kể tuổi tác, giới tính và bệnh đi kèm.

Li và các nhà nghiên cứu (6) tại NIH và NIDCD đã xem xét 18.318 người trưởng thành trong cơ sở dữ liệu NHANES từ năm 2005-2010. Dữ liệu này có nhiều sắc thái hơn một chút so với các nghiên cứu trước đây được trích dẫn ở trên, bởi vì các nhà nghiên cứu đặc biệt quan tâm đến việc xem xét trầm cảm như một chức năng của mức độ nghiêm trọng của mất thính giác. Các kết quả dường như cho thấy mối quan hệ trực tiếp, với tỷ lệ trầm cảm từ trung bình đến nặng là 4,9% đối với những người cho biết thính giác rất tốt, 7,1% đối với những người có thính giác tốt và 11,4% đối với những người cho biết có một chút rắc rối hoặc mất thính lực nhiều hơn. Nghiên cứu này cũng chứa một số dữ liệu thú vị cho thấy, khi ngưỡng nghe (PTA) tăng lên, tỷ lệ trầm cảm cũng tăng lên. Xu hướng này dường như rõ ràng hơn đối với phụ nữ, và các trường hợp ngoại lệ là những người tự nhận mình bị “điếc”.

Ngã

Té ngã là nguyên nhân hàng đầu của các chấn thương gây tử vong và không gây tử vong ở người cao tuổi, dẫn đến những hậu quả đáng kể về sức khỏe, xã hội, kinh tế và tình cảm. Té ngã thường dẫn đến hậu quả tử vong trong vòng 12 tháng đầu tiên sau khi ngã với chấn thương ở người cao tuổi.

Lin và Ferrucci (7) đã kiểm tra mối liên quan giữa té ngã và mất thính giác ở 2.017  người tham gia NHANES từ năm 2001-2004  độ tuổi 40-69. Họ đã tìm thấy một mối liên hệ đáng kể, với tỷ lệ xác suất báo cáo giảm thính lực mỗi 10 dB trong năm trước tăng lên 1,4 lần. Việc điều chỉnh chức năng nhân khẩu học, tim mạch và thăng bằng tiền đình không làm thay đổi đáng kể mức độ hoặc ý nghĩa của mối liên quan này.

Bệnh tim mạch

Một nghiên cứu thú vị năm 2009 của Friedland và các đồng nghiệp (8) được công bố trên tạp chí Laryngoscope cho thấy các kiểu đo thính đồ – đặc biệt là mất tần số thấp (dốc) và phẳng (chuỗi) – có tương quan chặt chẽ với bệnh tim mạch. Trên thực tế, các nhà nghiên cứu báo cáo rằng những bệnh nhân bị mất thính lực tần số thấp nên được coi là “có nguy cơ” đối với các biến cố tim mạch và cần được chuyển tuyến y tế thích hợp. Một biểu đồ trong nghiên cứu cho thấy rằng khoảng 85% các ca đột quỵ được chẩn đoán có liên quan đến những người bị mất thính giác  phẳng hoặc mất tần số thấp dốc, và các tác giả cho rằng điều này có thể phản ánh một bệnh lý mạch máu phổ biến trong hệ thống mạch máu não hoặc một tổn thương mạch máu tổng quát. cả thính giác và cấu trúc tim mạch.

Bệnh tiểu đường 

Một nghiên cứu dân số cực kỳ thú vị xem xét mối liên quan giữa mất thính giác và bệnh tiểu đường được thực hiện bởi Kathleen Bainbridge và các đồng nghiệp, được xuất bản trong ấn bản tháng 7 năm 2008 của Biên niên sử về Y học Nội khoa. Các nhà nghiên cứu này đã xem xét 5.140 người lớn tham gia NHANES  từ năm 1999-2004. Các nhà nghiên cứu báo cáo rằng tình trạng suy giảm thính lực được tìm thấy phổ biến hơn ở những người tham gia mắc bệnh tiểu đường. Sau các phân tích đa biến, họ phát hiện ra rằng những người mắc bệnh tiểu đường có tỷ lệ suy giảm thính lựcrõ rệt  ở tai nặng hơn và tai tốt hơn ở mọi mức độ nặng và  mọi tần số .

Phân tích tổng hợp thường có thể tiết lộ các hiệu ứng bị che khuất trong các nghiên cứu riêng lẻ, đặc biệt là đối với các nghiên cứu có kích thước mẫu nhỏ. Một đánh giá có hệ thống của Horikawa và cộng sự đã sử dụng 13 nghiên cứu đủ điều kiện liên quan đến 20.194 người tham gia và 7.377 trường hợp cá nhân. Phù hợp với nghiên cứu của Bainbridge và cộng sự ở trên, (9) phân tích tổng hợp của họ cho thấy tỷ lệ mất thính lực ở những người mắc bệnh tiểu đường cao hơn gấp đôi so với những người không mắc bệnh tiểu đường. Mối liên quan giữa mất thính giác và bệnh tiểu đường thực sự mạnh hơn ở những người dưới 60 tuổi và không phụ thuộc vào giới tính hoặc tiếp xúc mãn tính với tiếng ồn.

Suy giảm nhận thức và sa sút trí tuệ 

Mối quan hệ giữa mất thính giác và sa sút trí tuệ có lẽ đã được báo chí chú ý nhất trong tất cả các bệnh đi kèm được xem xét ở đây. Có lẽ nghiên cứu mang tính bước ngoặt làm tăng sự quan tâm của các chuyên gia chăm sóc sức khỏe và công chúng về chủ đề này là bài báo của Tiến sĩ Frank Lin và các đồng nghiệp được xuất bản vào năm 2011 Các nhà nghiên cứu đã nghiên cứu tiền cứu 639 người đã trải qua kiểm tra thính lực và không bị sa sút trí tuệ trong Nghiên cứu theo chiều dọc của Baltimore về sự lão hóa từ 1990-1994.

Những người tham gia được theo dõi trong thời gian trung bình chỉ dưới 12 năm, và trong khoảng thời gian này có 58 trường hợp được chẩn đoán là mất trí nhớ do mọi nguyên nhân, trong đó 37 trường hợp là bệnh Alzheimer (AD). Nguy cơ của hai tình trạng này tăng lên cùng với mức độ nghiêm trọng của mất thính lực cơ bản. Trên thực tế, sau khi điều chỉnh các yếu tố khác, kết quả cho thấy, so với thính giác bình thường, tỷ lệ nguy hiểm đối với chứng mất trí nhớ do sự cố là 1,89 đối với mất thính lực nhẹ, 3,00 đối với khiếm thính trung bình và 4,94 đối với mất thính lực nặng. Nguy cơ mắc AD cũng tăng 1,2 khi mất thính lực ban đầu trên 10 dB .

Trong một nghiên cứu dân số  tương tự, Gurgel và các đồng nghiệp (13) từ Đại học Utah đã theo dõi 4.463 đối tượng không bị sa sút trí tuệ lúc ban đầu, 836 người trong số họ bị mất thính giác. Phù hợp với nghiên cứu của Lin và cộng sự,( 12) kết quả chỉ ra rằng mất thính giác là một yếu tố dự báo độc lập của sự phát triển chứng mất trí và suy giảm thính lực có thể là dấu hiệu cho rối loạn chức năng nhận thức ở người lớn từ 65 tuổi trở lên.

Một nghiên cứu tiền cứu của Fritze và cộng sự đã xem xét một số lượng dân số thậm chí còn lớn hơn – 154.783 người – từ 65 tuổi trở lên từ dữ liệu yêu cầu bồi thường do công ty bảo hiểm sức khỏe lớn nhất ở Đức . Họ đã theo dõi những người này từ năm 2006-2010, trong thời gian đó có 14.602 chẩn đoán sa sút trí tuệ. Giới tính, tuổi tác và các bệnh đi kèm được kiểm soát như những yếu tố tiềm ẩn gây nhiễu. Kết quả cho thấy những bệnh nhân khiếm thính hai bên có nguy cơ mắc chứng sa sút trí tuệ cao hơn những người không bị mất thính lực.

Điều gì có thể chịu trách nhiệm về mối liên hệ giữa mất thính giác và sa sút trí tuệ? Một mô hình do Wayne và Johnsrude (15) đề xuất đưa ra giả thuyết về sự tương tác giữa xử lý từ dưới lên và xử lý từ trên xuống, và những điều này kết hợp với nhau để tạo ra những khó khăn về tri giác, thách thức đối với nguồn  nhận thức, kết quả tâm lý xã hội tiêu cực và cuối cùng là suy giảm nhận thức. Vì vậy, thêm sự cô đơn, trầm cảm và sa sút trí tuệ vào mô hình trước đó của chúng ta trong Hình 1, chuỗi sự kiện kết quả có thể giống với Hình 2 về mặt giả thuyết.

Tỷ lệ tử vong

Như thể tất cả các bệnh đi kèm này là chưa đủ, hóa ra thậm chí có thể có mối liên hệ giữa mất thính lực và tỷ lệ tử vong! Nghiên cứu Reykjavik của Fisher và cộng sự đã kiểm tra thị lực và thính giác của 4.926 người Iceland từ 67 tuổi trở lên trong giai đoạn 2002-2006, những người được theo dõi tiền cứu về tỷ lệ tử vong cho đến năm 2009. Trong nghiên cứu, những người khiếm thính có nguy cơ tử vong cao hơn tất cả nguyên nhân gây bệnh tim mạch hơn những người không bị giảm thính lực.

CÁC HIỆU ỨNG CÓ THỂ CÓ CỦA SỰ KHUẾCH ĐẠI

Phải thừa nhận rằng tất cả những điều trên là khá ảm đạm. Tuy nhiên, như bất kỳ chuyên gia chăm sóc thính giác nào cũng có thể biết, khả năng khuếch đại có thể có một số tác dụng giảm nhẹ tích cực đối với một số tình trạng này. Ví dụ:

NGÃ

Một nghiên cứu của Rumalla và cộng sự chỉ ra rằng sử dụng máy trợ thính trong 30 ngày có thể giảm nguy cơ té ngã. Thí nghiệm xem xét khoảng thời gian bệnh nhân duy trì sự ổn định khi thực hiện các test  bọt Romberg  và tandem ( đứng 2 bàn chân cái trước nối cái sau) trong cả điều kiện không có sự trợ giúp và có hỗ trợ. Đối với nhiều người tham gia, số giây bệnh nhân duy trì ổn định tăng lên đáng kể khi sử dụng máy trợ thính. Một cách giải thích khả thi là não bộ sử dụng các tín hiệu âm thanh để duy trì định hướng không gian và có thể tập trung vào các điểm mốc định hướng không gian, giống như các vật thể nhìn thấy đóng vai trò là điểm mốc để cải thiện sự ổn định của thị giác.

CHÁN NẢN VÀ CÔ ĐƠN

Về vấn đề mất thính giác và trầm cảm, khi chúng ta quay lại nghiên cứu Mener và cộng sự đã thảo luận trước đó, tỷ lệ chênh lệch của các đối tượng khi được chẩn đoán mắc chứng rối loạn trầm cảm nặng hoặc bất kỳ triệu chứng trầm cảm nào ở những người đeo máy trợ thính thấp hơn đáng kể so với những người đã không đeo máy trợ thính.

Boi và cộng sự (18) đã thực hiện một nghiên cứu với 15 người tham gia ủng hộ tác động tích cực của máy trợ thính trong việc giảm trầm cảm. Trong nghiên cứu này, chỉ ra rằng cả trầm cảm ở bệnh nhân và gánh nặng của người chăm sóc đều giảm trong thời gian 6 tháng sử dụng máy trợ thính. Ngoài ra, đã có những thay đổi trong Mẫu Khảo sát Sức khỏe ngắn (SF-36) với những cải thiện cụ thể về điểm số hoạt động xã hội và sức khỏe tâm thần.

Nhà thính học Barbara Weinstein và các đồng nghiệp (19) đã nghiên cứu tác động của máy trợ thính đối với sự cô đơn. Họ đã có thể ghi nhận sự  giảm đáng kể nhận thức về sự cô đơn sau 4-6 tuần sử dụng máy trợ thính trên cả tổng điểm và điểm số phụ của Mức độ cô đơn về cảm xúc bằng Thang điểm Cô đơn De Jong Gierveld.

NHẬN THỨC

Về nhận thức và sử dụng máy trợ thính, Dawes và cộng sự (20) đã chỉ ra rằng việc sử dụng máy trợ thính có tác động tích cực đến nhận thức mà không phụ thuộc vào sự cô lập xã hội và trầm cảm. Kết quả tương tự cũng được tìm thấy trong một nghiên cứu của Acar và cộng sự, (21 )người đã tìm thấy sự cải thiện về tình trạng nhận thức sau 3 tháng sử dụng máy trợ thính, thể hiện qua điểm số trong Bài kiểm tra trạng thái tâm thần nhỏ (Mini-Mental State Examination = MMSE).

Dữ liệu MarkeTrak 9 (MT9), (22) được báo cáo bởi tác giả và Janet Kihm, cũng đã tiết lộ lợi ích tâm lý xã hội tự báo cáo của máy trợ thính. Ví dụ, những người sử dụng máy trợ thính ít có khả năng nói rằng họ “ít quan tâm hoặc thích làm việc gì đó” hơn những người không sử dụng hoặc thậm chí những người không bị tình trạng khó nghe. Những người sử dụng máy trợ thính ít có khả năng báo cáo “cảm thấy buồn, chán nản hoặc tuyệt vọng” hơn những người không sử dụng hoặc thậm chí những người không bị tình trạng khó nghe . Dữ liệu MT9 cũng chỉ ra rằng những người sử dụng máy trợ thính cho biết họ ít quên hơn trong năm rồi so với những người không sử dụng.

Điều gì có thể giải thích lợi ích của máy trợ thính đối với các biện pháp tâm lý xã hội này? Bằng chứng khá thuyết phục rằng hệ thống thính giác là  sinh lý thần kinh dễ uốn nắn (neuro-physiologically plastic). Ví dụ, một nghiên cứu năm 2008 của Kevin Munro (23) và một nghiên cứu năm 2015 của Limor  và cộng sự (24) đã đưa ra những trường hợp có khả năng uốn nắn  thính giác bằng cách kiểm tra những thay đổi trong các nhiệm vụ xử lý thính giác sau khi sử dụng máy trợ thính. Nếu chúng ta chấp nhận rằng hệ thống thính giác có thể uốn nắn, chúng ta có thể hình dung việc sử dụng máy trợ thính có thể ảnh hưởng như thế nào đến mô hình Wayne và Johnsrude (15) bằng cách cung cấp thông tin thính giác ngược dòng phong phú cho não, do đó có thể giảm thiểu các hậu quả liên quan đến tăng tải nhận thức và các kết quả tổn thương tâm lý xã hội khác trong điều kiện không được trợ giúp.

NGHIÊN CỨU TRONG TƯƠNG LAI

Bằng chứng nghiên cứu chỉ ra rõ ràng mối liên quan giữa mất thính lực và các tình trạng mãn tính cụ thể, cũng như tác động tích cực tiềm năng của việc phục hồi chức năng thính giác. Điều cực kỳ cần thiết hiện nay là bắt đầu các nghiên cứu ngẫu nhiên có đối chứng được thiết kế tốt để giúp chúng ta hiểu rõ hơn về bản chất của các mối liên quan này đối với việc thực hiện các can thiệp dựa trên bằng chứng hiệu quả.

Một nghiên cứu quy mô lớn đang được tiến hành bởi Tiến sĩ Lin tại Johns Hopkins. Nghiên cứu Đánh giá sức khỏe nhận thức và lão hóa ở người cao tuổi (The Aging and Cognitive Health Evaluation in Elders =ACHIEVE) được thiết kế để xác định tác động của các phương pháp hay nhất và điều trị phục hồi chức năng thính giác đối với tỷ lệ suy giảm nhận thức ở người lớn 70-84 tuổi, hoạt động tốt, có nhận thức bình thường bị khiếm thính. Nghiên cứu này đang nghiên cứu các con đường cơ học mà phục hồi chức năng thính giác ảnh hưởng tốt đến chức năng .

Một ví dụ khác của một nghiên cứu đầy tham vọng là Dự án SENSE-Cog ở Liên minh Châu Âu nhằm xem xét sức khỏe cho mắt, tai và trí óc ở 7 quốc gia. Nhà nghiên cứu chính là Iracema Leroi, MD, tại Đại học Manchester, và mục đích của nghiên cứu là hiểu rõ hơn về sự tương tác giữa thính giác, thị giác và hệ thống nhận thức / cảm xúc.

KHÁM SÀNG LỌC CÁC RỐI LOẠN NHẬN THỨC VÀ TRẦM CẢM

Vậy tất cả những điều này có ý nghĩa gì đối với nhà cung cấp trợ thính  ngày nay? Đầu tiên, tôi tin rằng bằng chứng cho thấy các bác sĩ chăm sóc thính giác nên sàng lọc các bệnh nhân lớn tuổi hơn về rối loạn nhận thức, sau đó giới thiệu họ khi thích hợp. Một số phương pháp sàng lọc khả thi gần đây đã được trình bày chi tiết trong các bài báo của Robert Sweetow (25) trên tạp chí Audiology Today và Beck và cộng sự (26) trên tạp chí Thính giác. Ngoài ra, tổng quan của Jing Shen và các đồng nghiệp (27) trong AJA cung cấp thông tin tuyệt vời về tình trạng suy giảm nhận thức ở người lớn tuổi và các công cụ sàng lọc có sẵn để các nhà thính học sử dụng.

Tương tự như vậy, tầm soát trầm cảm và chuyển tuyến thích hợp cũng nên được thêm vào bất kỳ quy trình đánh giá thính lực  toàn diện nào. Mặc dù hầu hết các chuyên gia chăm sóc thính giác không biết và có lẽ không thoải mái về việc sử dụng các công cụ hiện có để kiểm tra trầm cảm, nhưng có rất nhiều phương pháp. Cần lưu ý rằng trên thực tế, tầm soát trầm cảm là một thành phần bắt buộc hiện nay trong việc đánh giá chứng ù tai (92625).

KẾT LUẬN VÀ CẢNH BÁO

Trái ngược với những gì nhiều người trong cộng đồng chăm sóc sức khỏe giả định, mất thính lực do tuổi tác (age-related hearing loss = ARHL) không phải là một hậu quả lành tính của lão hóa. mất thính lực do tuổi tác (ARHL) có liên quan đến một số tình trạng tâm lý xã hội và sinh lý. Tuy nhiên, tôi không thể nhấn mạnh đủ rằng không có nghiên cứu nào được đề cập ở đây vẫn chưa xác định được mối quan hệ nhân quả giữa mất thính lực và các bệnh mãn tính khác. Sẽ là vô trách nhiệm và phi đạo đức nếu các nhà phân phối thiết bị trợ thính nói với bệnh nhân của họ rằng khoa học chỉ ra điều khác.

Tuy nhiên, những gì các nhà phân phối thiết bị trợ thính  có thể làm là nhận thức và hỏi bệnh nhân của họ về các tình trạng trên. Các chuyên gia chăm sóc thính giác cũng nên bám sát các tài liệu liên quan đến các tình trạng mãn tính liên quan đến mất thính lực. Cuối cùng, các chuyên gia nên thiết lập một mạng lưới các bác sĩ chuyên khoa để họ có thể giới thiệu bệnh nhân – bao gồm bác sĩ chăm sóc chính, nhà tâm lý học, bác sĩ lão khoa và bác sĩ tâm lý thần kinh – đặc biệt là đối với những người cần được chăm sóc nhiều hơn liên quan đến chức năng nhận thức và / hoặc trầm cảm.

Nguồn tài liệu:

Bài viết này tóm tắt thông tin ban đầu được trình bày trong hội thảo trên web và sách trắng của tác giả, được tài trợ bởi Hamilton CapTel.

Xem hội thảo trên web dài 38 phút của Tiến sĩ Abrams trực tuyến, với sự cho phép của Hamilton CapTel, bằng cách trỏ trình duyệt web của bạn tới: https://goo.gl/AtTKcr và nhấp vào các liên kết.

Thư từ gửi tới Tiến sĩ Abrams tại: hbabrams@gmail.com

Trích dẫn gốc cho bài viết này: Abrams H. Mất thính lực và các bệnh đi kèm: Chúng ta biết gì? Đánh giá thính giác. 2017; 24 (12): 32-35.

Nguồn: https://www.hearingreview.com/hearing-loss/hearing-loss-prevention/risk-factors/hearing-loss-associated-comorbidities-know

Người dịch : Thầy thuốc ưu tú

Bác sĩ chuyên khoa II Nguyễn Thị Bích Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *